10 năm với Internet

Posted on Updated on

Chúng ta vừa kỷ niệm 10 năm ngày kết nối Internet và cùng với nó là sự thay đổi lớn lao trong xã hội Việt Nam. Đây là những hồi ức và suy nghĩ của tôi sau gần 10 năm trên Net.

Những ngày chập chững (1997 – 1998)

Không lâu sau khi Việt Nam kết nối Internet, tôi có dịp lần đầu tiên vào Net tại Đại học Bách Khoa TP.HCM. Đây là nơi duy nhất tôi có thể truy cập Internet với giá chỉ đúng bằng tiền mướn máy tính ở ngoài (khoàng 2000đ/h). Khi đó thậm chí tôi chưa biết tới Google — dịch vụ tìm kiếm thống trị là Yahoo bên cạnh đó là nhiều tên tuổi khác mà đến giờ này đã trở thành khá xa lạ với phần lớn các bạn như AltaVista, Lycos, WebCrawler… Đây là thời kỳ bắt đầu bùng nổ của các dot-com. Các dịch vụ web mọc lên như nấm tìm đủ mọi cách để lôi kéo khách hàng đăng ký vào web của mình như quảng cáo, dội bom thư… Nhân viên của các công ty Internet làm việc như điên với hy vọng công ty mình sẽ có ngày “lên sàn” (IPO) và sẽ trở thành triệu phú sau một đêm.

Điều bực mình nhất với tôi lúc ấy là hộp thư của Yahoo!Mail chỉ cho có 2 MB và nếu không truy cập vào đó trong 3 tháng nó sẽ thẳng tay xóa sổ tài khoản của bạn. Tôi ít nhất cũng mất vài tài khoản với những tên khá đẹp như hongquang@yahoo.com… Các dịch vụ mail khác cũng có những điều kiện ngặt nghèo không kém, cái rộng rãi nhất cũng chỉ cho bạn hộp thư 8 MB nhưng để đăng ký vào các dịch vụ này thì bạn sẽ phải là người rất kiên nhẫn. Triết lý của các công ty Internet thời đó là càng thu thập được nhiều thông tin của người dùng càng tốt (cái này chắc là lấy ý tưởng từ marketing của FMCG). Thế là mỗi lần đăng ký bất cứ một dịch vụ nào bạn cũng phải điền đủ thứ thông tin gia phả vào một (hay nhiều) biểu mẫu dài dằng dặc. Quả là cơn ác mộng của kỷ nguyên web 1.0!

netscape1_1.jpg

Trình duyệt Netscape Navigator là mặc định, còn rất ít người dùng Internet Explorer. Mạng chậm khủng khiếp, thường phải mất một vài phút để truy cập vào được một trang web nếu may mắn kết nối không bị đứt vô thời hạn. Nhưng niềm hạnh phúc được nhìn ra thế giới bù đắp cho tất cả mặc dù web lúc đó còn khá hỗn loạn, để tìm ra được đủ thông tin bạn thường cần những tool giúp xục xạo vào 10 search engine khác nhau củng lúc. Tôi vẫn nhớ mình đã làm bài luận về chính sách tiền tệ với tài liệu thu thập từ Internet (quá oai!) trong đó có bài viết của một cựu cục trưởng Cục dự trữ liên bang Mỹ. Một trong những vấn đề ông kinh nghiệm có đại ý là “Chính sách tiền tệ có ảnh hưởng tới nền kinh tế với tốc độ chậm nên phải có sự nhạy cảm để dự báo trước được các vấn đề như lạm phát. Còn khi nó đã xảy ra rồi mới điều chỉnh chính sách thì đã quá muộn.” Nhìn tình hình lạm phát, giá cả tăng vọt ở nước ta như hiện nay thì chẳng biết có ai trong những người làm chính sách tiền tệ của chúng ta đọc bài học đã có trên Net từ 10 năm trước này không?

Thời của Dial-up (1999 – 2002)

Những năm sau tôi đã có thể truy cập web ở nhà qua kết nối dial-up. Tuy nhiên, đó là một sự xa xỉ vì giá cước trên trời, muốn tiết kiệm tiền tôi thường phải thức đêm để được giảm giá hay miễn phí cước truy cập. Thú thực những năm 1999 – 2002 tôi không hứng thú với Internet lắm một phần vì sự sụp đổ của dot-com và phần khác vì đường truy cập quá chậm để có thể thực sự làm được gì có ích trên Net.

Đây cũng là thời kỳ mà Netscape bị Internet Explorer đánh bại bằng chiêu bài “miễn phí và tích hợp”. Windows 98/XP và bộ Office làm mưa làm gió với vị thế gần như tuyệt đối trên desktop. Các dot-com rơi rụng gần hết và bạn có thể tìm mọi thứ trên Net bằng Google.

Công việc chủ yếu khi nối mạng của tôi là để tìm và download các phần mềm. Quá bực mình với sự chậm chạp của dial-up tôi đã viết một bài về cách tối ưu hóa modem và tăng tốc download, lướt web đăng trên diễn dàn của VNN — bài viết này sau đó được đăng lại tại website của anh Le Hoan (và tại nhiều trang web khác), nó trở nên nổi tiếng đến mức cho đến gần đây tôi vẫn còn nhận được mail hỏi về cách tối ưu hoá modem🙂

Trở lại với Net (2003 – 2007)

Năm 2003, trảo lưu chat chít bắt đầu nở rộ cùng với sự xuất hiện của băng thông rộng ADSL. Tôi cảm thấy rất hứng khởi và tò mò không hiểu công nghệ nào giúp việc truyền thông điệp qua các mạng chat nhanh với tốc độ gần thời gian thực đến thế. Lúc này Yahoo!Chat còn chưa cho phép gõ tiếng Việt (cả Unicode và các font nội địa) và tất nhiên phải viết message kiểu không dấu hay kiểu VIQR trông rất loằng ngoằng khó đọc.

Thế là, một lần nữa bức xúc quá, tôi ngồi xuống viết ứng dụng chat có tên OlaalO!Chat dành riêng cho người Việt Nam. OlaalO!Chat dùng giao thức Jabber (giao thức này hiện đang được Google dùng trong GTalk) và viết trên .Net. Nó có khá nhiều tính năng vượt trội so với Yahoo!Chat lúc ấy, đặc biệt nó cho phép bạn gởi thông điệp bằng bất kỳ font chữ nào bạn có (các bạn có thể xem bài giới thiệu trên Echip và trên trang web của OlaalO!Chat). Nhưng OlaalO!Chat không cất cánh như tôi mong muốn (mặc dù đã thu hút được vài ngàn đăng ký) do hạn chế cả về hạ tầng lẫn marketing nên không thể tạo ra network effect; ngoài ra Yahoo!Chat đã trở nên quá lớn để bị thay thế. Cuối cùng câu hỏi đặt ra với một mạng chat là “Bạn đăng ký vào một mạng chat để làm gì khi mà tất cả bạn bè mình ở một mạng khác?” Đây cũng vẫn là câu hỏi dành cho Zing Chat hôm nay.

mainwin_fuctions_vi.png

chat_win_vi.png

Năm 2004, việc làm OlaalO!Chat bất ngờ mang lại cho tôi một sự chuyển hướng khác: từ bỏ làm kinh doanh, chuyển qua làm IT. Cuối cùng tôi muốn làm cái gì mình thực sự thích thú và tôi đã không phải hối hận vì quyết định này.

Năm 2005, tôi bắt đầu biết tới web 2.0 và thường xuyên vào TechCrunch để xem ứng dụng web nào sẽ là “the next big thing”.

Năm 2006, lấy cảm hứng từ bài viết của javaeater trên JavaVietnam.org, blog “Web 2.0 – Vietnam” ra đời.

Năm 2007, nhiều dự định, tính toán… nhưng chắc chắn tôi sẽ tiếp tục đi cùng với web 2.0.

Tổng kết

Kể từ khi ngắm nhìn bánh lái của thuyền trưởng Netscape Navigator với một cảm giác thật “vĩ đại” vì mình đã được vào Internet đến khi hòa mình vào cuộc cách mạng Web 2.0 là một chặng đường dài với nhiều thay đổi trong cuộc đời. Cuối cùng tôi lại trở về với Internet và hy vọng sẽ làm được gì đó trên Net và cho Net trong 10 năm tiếp theo. Không rõ đây là định mệnh hay duyện nợ nhưng tôi muốn nói lời cảm ơn với Internet và những người đã đưa Internet vào Việt Nam.

Vài dòng cảm xúc chia sẻ cùng các bạn!

6 thoughts on “10 năm với Internet

    Tuấn - CSS questions said:
    Tháng Mười Hai 2, 2007 lúc 6:54 chiều

    Póc tem. he he.

    Một bài viết rất nhiều tâm sự. Hay anh quang tung cái chát Olaalo ra cạnh tranh với Zing đi😀, trên ddth Zin bị bà con chưởi quá trời vì không phải thuần Việt (mua lại source của TCủa và Việt hóa). Giờ tung ra khéo lại ăn ké các chiêu marketting của Zin.

    Phần mềm của anh Quang thì quá thuần Việt rồi (ít nhất so với Zin, hiii). Hì ko biết anh viết cái đó hồi nào ? 2003 à?

    Các bác lãnh đạo còn dự đoán đến 2015 khá là hoành tráng. Xem ra thời gian đi quá nhanh, chỉ có con người là chạy chậm thôi, hic.

    Tuấn - CSS questions said:
    Tháng Mười Hai 2, 2007 lúc 6:59 chiều

    P/S: theo bài viết trên echip thì anh tung ra sản phẩm năm 2004, hii ko ngờ thời đó anh Quang đã vooc DOT NET rồi. Em cũng hơi tò mò về quá trình học tập của anh đấy, hay anh làm 1 bài trả lời trên comment đi (anh học IT từ khi nào, và quá trình học như thế nào?)

    Hồng Quang responded:
    Tháng Mười Hai 2, 2007 lúc 10:05 chiều

    Cái OlaalO!Chat này mình “cho qua” rồi, hôm nay nhắc tới vì muốn điểm lại những gì liên quan tới Internet trong 10 năm qua thôi.

    Zing Chat có lẽ chỉ là một “bài” của VinaGame nhằm đánh bóng mình trước khi IPO. Mình thấy ngay GTalk của Google kia còn chẳng dám nói sẽ thay thế Yahoo!Chat nữa là.

    Còn quá trình học tập của mình thì dài dằng dặc, cụ thể thế này: Năm 1992 mình học một khoá về MS-DOS/VietRes… trong 3 tháng, nhưng mình học 2 tuần thì làm hết những gì có trong tài liệu rồi nên say goodbye luôn. Từ đó mình rút ra là nếu muốn học nhanh thì đừng theo trường lớp nào cả. That’s all.

    Roy said:
    Tháng Mười Hai 3, 2007 lúc 11:58 sáng

    From my point of view, your analysis is definitely incisive. Hopefully, we can have a conversation about start-up in Vietnam. It ‘s very nice to meet you

    Tapher said:
    Tháng Mười Hai 5, 2007 lúc 4:59 chiều

    Chào anh,

    Lần trước được 1 người bạn cho link blog này về “Mạng xã hội VN…” nên vội vàng vào đọc, vô tư xưng “bạn – mình”. Giờ thấy thật có lỗi hihi.

    Em thì biết đến Internet từ năm 2003, do nhu cầu tìm kiếm tài liệu cho môn học. Và google là bạn đồng hành thân thiết nhất từ đó cho đến nay…

    Chúc anh sức khỏe và thành công ha!

    Nắng Chiều said:
    Tháng Mười Hai 19, 2007 lúc 2:49 chiều

    Nhân dịp bạn ôn lại quá khứ, bài viết của bạn vô tình đã đưa mình chạy lại với những “ngày xưa ơi!” của mình.
    Ngày ấy(1974)ở đại học mình có học môn máy tính, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy máy tính, cho đến năm thứ 2 mới được thấy một cái máy tính to bằng cái nhà nhỏ ở bộ kế hoạch và đầu tư, nhìn thấy những bóng điện thử đỏ lừ, các sinh viên không ai dám sờ vào…cho đến 1986 mình mới bỏ ra rất nhiều tiền (lúc đó) có được cái máy 286 màn hình đen trắng, chưa biết mạng là cái gì, hình như internet chưa có trong từ điển… vậy mà giờ đây ta đã có tất cả, có cả một thế giới trong phòng riêng.
    Có người nói ” cuộc đời chỉ là một giấc mơ” mình sẽ nói thêm rằng ” giờ đây ta đang sống trong những giấc mơ của nhân loại”. Mình đang tỉnh hay mơ nhỉ?

Bình luận đã được đóng.